Một mình giữa Sài Gòn


Quang Cao Chi Tiet Bai Viet

Cập nhật ngày: 25-01-2016 16:00



Tôi nhận thấy được khoảng lặng lẽ của mình như Sài Gòn trầm mình trong đêm với nhịp thở chậm chạp mà tràn đầy yêu thương.


Tháng 1, Sài Gòn đang vào mùa của lễ hội, mùa mọi người háo hức ra đường để hòa mình vào cái tiết trời se lạnh, và cả tâm trạng náo nức năm mới Tết đến. Cuối đông gợi lên trong tâm tình con người nhiều cảm giác chạnh lòng bởi sự trống vắng, những người lao động cần mẫn mưu sinh giữa đêm khuya lạnh vắng, những kẻ cô đơn cảm thấy thương cho chiếc bóng đơn côi của lòng mình, và những người mơ mộng vẫn chưa thoát khỏi những hoài niệm thời gian. Là những khoảng lặng của đêm Sài Gòn nghe mưa rơi rả rích trên thềm khiến người ta chậm lại để mong để ước, để còn nhớ ra mình vẫn tràn đầy những khao khát trong đời. Là những thời khắc tĩnh mịch nhất trong những ồn ã náo nhiệt nơi phố thị khiến con người ta cần hơn bao giờ hết một hơi ấm, một vòng tay mà vẫn chưa đến nỗi bị cái bóng cô đơn quấn riết làm cho tê liệt hay ngã quỵ buông xuôi.
 
Đã lâu lắm rồi mới có một cơn mưa bất chợt về trong đêm dịp cuối tuần. Sự náo nhiệt thường nhật của Sài Gòn dường như đã nhường lại cho cơn mưa đêm nay. Phố Sài Gòn đêm mưa buồn đến tĩnh mịch. Cơn mưa đã rửa sạch hoàn toàn những bụi trần. Hương hơi nước giăng giăng khắp nơi hòa quyện chung vào cái hương đêm phảng phất hình bóng ai đó lưu mờ trong tâm hồn cô quạnh.
 
Vậy đấy! Một nỗi buồn mới đã đến cùng cơn mưa ấy, tất cả đến với tôi rồi lại đi như một điều hết đỗi bình thường trong sự đời vô thường này, song cái lạnh lùng và bất chợt của cơn mưa ngoài kia khiến tôi thấy thoáng nao lòng và nuối tiếc như một giấc mơ còn chưa trọn vẹn và dang dở. Những người đến bên đời tôi đến lúc nào đó bỗng đều rời xa, như đã được mặc định chỉ xuất hiện và bên cạnh tôi vào một thời điểm nào đó và rồi biến mất. Để giờ đây tôi biết được, nhận được tình yêu thương từ con người xa lạ với con người xa lạ thật khó vẹn toàn.
 
 
Ảnh minh họa: 2saigon.
 
Giữa trốn Sài Gòn phồn thịnh này, đôi khi không còn hoa lệ. Trơ trọi, ngột ngạt là cái thật trong mắt nhiều người vì chỉ thấy Sài Gòn là kẹt xe, chỉ có trống trải của bộn bề lo toan và vất vã mưu sinh, hay chỉ đơn giản sống cho những cuộc kiếm tìm niềm tin. Con người luôn cảm thấy ngần ngại với một mớ hỗn độn, nhàu nhĩ giữa bình dân và hiện đại. Sài Gòn đón người đến và tiễn người đi cũng vội vàng như những cơn mưa. Có cơn mưa chợt đến vội vã lúc sáng, gấp gáp theo sau là những vạt nắng ửng hồng đến chiều muộn, ấm áp tan dần vào màn đêm. Sài Gòn cất giữ bao hoài niệm của những chiều lang thang dọc ngang phố phường, từng tán lá đung đưa theo gió, hẹn hò xa xưa như còn nguyên tất cả, đưa tay ra như muốn nắm lấy chút gì đó còn lại của yêu thương. Sài Gòn chuyển mùa nhẹ nhàng như hơi thở, lặng lẽ và chân thành như cách mà người Sài Gòn sống, hào phóng, rộng lượng, bao dung. Nhưng vất vả trên cuộc đời khiến con người ta không nhận ra những điều đó, họ mãi để bận lòng với những vết thương sâu, những lo toan, tính toán, và như thế cuộc đời không còn phẳng lặng, con người cũng khác đi tự bao giờ.
 
Nên đôi khi, chợt dừng lại và lắng nghe, mới nhận ra Sài Gòn đã chuyển mùa từ lúc nào, khi xuân sắp về ngang cửa. Tôi nhận thấy được khoảng lặng lẽ của mình như thành phố trầm mình trong đêm với nhịp thở chậm chạp mà tràn đầy yêu thương. Tôi chọn cách sống môt mình giữa Sài Gòn. Một mình nhâm nhi từng giọt cà phê nồng nàn hơi thở của cái lạnh đang dần phai. Một mình ngắm nhìn ánh chiều đổ, thả hồn chơi vơi cùng bao nỗi niềm đã cũ, nhưng vẫn kịp để lại một nụ cười đủ để sưởi ấm tâm hồn đang lạnh.
 
Tôi đã quá quen với cảm giác một mình, cô đơn là một phần của cuộc sống, một cuộc sống tự do, không ràng buộc. Vì tôi từng có người yêu, nên tôi biết có người yêu vô cùng phức tạp và rất đau đầu, có người yêu rồi chia tay thì buồn lắm… Vậy mà chỉ một cơn gió lạnh chợt ngang qua, dù đi giữa một dòng người tấp nập nhưng sao phẳng lặng quá, tôi thấy cô đơn quá, sao thèm quá một đôi tay ấm và một vòng tay siết chặt. Và tôi cảm thấy mình cần em, cần cho cái tôi đang một mình thỏa lấp nỗi cô đơn. Tôi không vội vã tìm em, mà từ từ cảm nhận cái se se lạnh khi không có em. Tôi chậm rãi lướt qua những ngõ vắng để cảm nhận sự cô đơn, sự tĩnh mịch, để nghe tiếng thở của hương đêm phảng phất đâu đây, rất gần nhưng cũng rất xa. Để cảm nhận bằng tâm hồn đang dần chai cứng với cuộc sống. Để nghe trong đêm yên lặng, đường êm ắng, chỉ có tiếng em.
 
Tôi đang nhớ mưa! Mưa lạnh rơi rơi như tơ dệt nên bao nỗi nhớ. Mưa làm nền cho hạnh phúc những ai có nhau trong những chiều mưa đỗ, nhưng đôi khi là sự chạnh lòng thèm hơi ấm của một đôi tay. Đâu đó trong thành phố rộng lớn này, có biết bao con người đang mỏi mòn vì gió xuân đang về, sẽ tự hỏi lòng "Mùa xuân nào ta sẽ có nhau?".
 
Theo Ngoisao
 
 


Xem Thêm: Một mình giữa Sài Gòn, , , , , , ,




Quang Cao Chi Tiet Bai Viet



View: 26038






Tin khác

  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  • 8
  • 9



Quang Cao Chi Tiet Bai Viet Quang Cao Chi Tiet Bai Viet-->
  • Em mong một ngày được nhận quà từ anh

    Em không là người hay đòi hỏi, cũng tuyệt nhiên không là người nghĩ mình cần được quan tâm đến những ngày như ngày phụ nữ, ngày lễ tình nhân…nhưng em cảm thấy cô đơn anh à!
  • Tâm sự

    Lỗi lầm khi say ngủ lại nhà bạn, tôi phải nhận một cái tát và đơn ly hôn

    Lỗi lầm khi say ngủ lại nhà bạn, tôi phải nhận một cái tát và đơn ly hôn

    Tôi vất vả vì cái nhà này, kiếm tiền lo cho bố con anh ấy, chẳng nhẽ anh ấy lại không thể tha thứ 1 lỗi lầm đó của tôi.

    Chỉ vì lòng ích kỉ, vô tình tôi đã đánh mất người đàn ông của đời mình

    Chỉ vì lòng ích kỉ, vô tình tôi đã đánh mất người đàn ông của đời mình

    Tôi vừa mới sinh con nhưng lại đang có ý định viết đơn ly hôn. Không hiểu sao tôi không còn cảm giác đau đớn, thậm chí thấy nhẹ nhõm khi nghĩ đến điều này. Tôi nghĩ, sống bên cạnh người không yêu mình còn khổ sở hơn.

    Chiếc điện thoại cũ và kết thúc một bi kịch của tình yêu

    Chiếc điện thoại cũ và kết thúc một bi kịch của tình yêu

    Anh và tôi sống thử với nhau hơn 1 năm trời, nếu không phát hiện ra chiếc điện thoại cũ trong cốp xe. Có lẽ tôi không bao giờ biết được, tôi bước đi không nói nên lời.

    Cái giá khi mẹ chồng đối xử không tốt với con dâu

    Cái giá khi mẹ chồng đối xử không tốt với con dâu

    Chỉ vì tôi sinh cho anh hai người con gái, mà mẹ chồng không ưa tôi lộ rõ trên mặt.

    Gửi tới anh người yêu tôi hơn cả chính bản thân mình

    Gửi tới anh người yêu tôi hơn cả chính bản thân mình

    Về một nhà với anh, tôi mới cảm nhận rõ anh quan tâm tới tôi còn nhiều hơn những gì tôi tưởng tượng. Anh cứ nói tôi cần phải biết tự lo toan mọi việc. Vậy mà chỉ cần có anh ở nhà là chuyện bếp núc, nhà cửa của tôi nhẹ tênh như cơn gió.

    Bạn trẻ & Cuộc sống

    Cái giá anh phải trả cho tội ngoại tình sao mà đắng chát như thế

    Cái giá anh phải trả cho tội ngoại tình sao mà đắng chát như thế

    Chia tay chưa được bao lâu, Minh cưới vợ mới trong sự ngạc nhiên của mọi người. Những tưởng lấy vợ thành phố đời anh sẽ sướng, nhưng về sống cùng nhau, Minh mới vỡ lẽ…

    Bức tâm thư làm xôn xao cộng đồng mạng sau nửa ngày đăng tải

    Bức tâm thư làm xôn xao cộng đồng mạng sau nửa ngày đăng tải

    Mới đây trên trang cá nhân của mình, một tài khoản có tên N.L.T đã đăng tải một bức tâm thư gây chứ ý của nhiều cư dân mạng.

    Những lời chúc ngọt ngào ngày Valentine hay nhất cho chàng

    Những lời chúc ngọt ngào ngày Valentine hay nhất cho chàng

    Valentine (ngày 14/2) đang về rất gần, hãy dành cho chàng những lời chúc Valentine hay nhất, ngọt ngào nhất.

    Mẹ chồng - Con dâu và vấn đề môn đăng hộ đối

    Mẹ chồng - Con dâu và vấn đề môn đăng hộ đối

    Vấn đề môn đăng hộ đối của các bậc cha mẹ và mẹ chồng - nàng dâu vẫn là mối quan tâm muôn thủa

    Show trình diễn áo dài hoành tráng lần đầu tiên được sinh viên tổ chức

    Show trình diễn áo dài hoành tráng lần đầu tiên được sinh viên tổ chức

    Lần đầu tiên một show trình diễn áo dài với quy mô và độ hoành tráng lớn được các sinh viên trường báo chí tổ chức khiến nhiều người kinh ngạc.